- 3/8b Nguyễn Văn Thủ, Tân Định, TP HCM
- sachtrivan@gmail.com
Miễn phí giao khu vực Tp HCM (cũ) đơn sách từ 150.000đ
Miễn phí giao các tỉnh/thành khác đơn sách từ 500.000đ
Lưu ý: Sử dụng địa chỉ nhận hàng trước sáp nhập
Miễn phí bao sách - ghi chú ở phần đặt hàng
Sách tri thức và học thuật
Giao hàng trên toàn quốc
Sưu tầm sách quý, sách cổ
Ấn bản bìa mềm, bìa cứng, bìa da
COMBO SÁCH ÁP LỰC HỌC ĐƯỜNG - CÁI BẪY SO SÁNH (TỦ SÁCH TÂM LÝ HỌC ĐƯỜNG)
Tác giả: Michel Nguyễn Hạnh - Đaminh Nguyễn Duy Linh
Nhà xuất bản: Đồng Nai
Kích thước: 14x20 cm
Tổng Số trang: 112/q1 - 176/q2
Hình thức: Bìa mềm
Năm XB: 03/2026
COMBO SÁCH ÁP LỰC HỌC ĐƯỜNG - CÁI BẪY SO SÁNH (TỦ SÁCH TÂM LÝ HỌC ĐƯỜNG)
Tác giả: Michel Nguyễn Hạnh - Đaminh Nguyễn Duy Linh

ÁP LỰC HỌC ĐƯỜNG (Student Burnout)
Không ai bắt đầu tuổi học trò với mong muốn kiệt sức.
Chúng ta vào lớp bằng những bước chân nhè nhẹ, với đôi mắt trong sáng, với bàn tay rộng mở để mỗi ngày học thêm vài điều mới. Nhưng càng trưởng thành, thế giới học đường càng trở nên chật chội: bài kiểm tra, kỳ thi, điểm số, xếp hạng, sự kỳ vọng của gia đình, sự cạnh tranh vô hình - giữa bạn bè, sự hiện diện không ngừng của mạng xã hội, và những thước đo của sự thành công chưa bao giờ nằm trọng bàn tay tuổi học trò.
Burnout – kiệt sức học đường – không phải là tiếng nổ đột ngột. Nó giống như cây nến chảy dần từng mảng sáp, lặng lẽ, âm thầm, đến một ngày chẳng còn gì để cháy nữa.
Trong mỗi câu chuyện của bản thảo này, bạn sẽ gặp một học sinh mà có lẽ bạn từng gặp ngoài đời, hoặc từng thấy trong chính mình:
- một bạn học hành đến mức tim đập nhanh, tay run, nhưng vẫn tự nhủ “cố thêm chút nữa”;
- một bạn gục xuống bàn nhưng bảo “em chỉ hơi mệt thôi”;
- một bạn từng đam mê môn học nhưng bỗng thấy chán đến mức sợ sách;
- một bạn đến lớp đầy đủ mà tâm trí như ở nơi khác;
- một bạn mang trong lòng những vết nứt không ai nhìn thấy;
- một bạn giỏi đến mức không còn dám sai;
- một bạn thường xuyên nói với mẹ “con ổn” dù trong lòng đầy bóng tối;
- một bạn từng cháy rực, rồi hóa thành tro.

Burnout không chỉ là mệt.
Burnout là khi một học sinh đã cố quá nhiều, quá lâu, đến * mức không còn sức để buồn cũng không còn sức để vui.
Nếu Imposter Syndrome là tiếng thì thầm “mình không đủ giỏi”, thì Burnout là tiếng thở dài “mình không còn gì để cố nữa.
Tuổi học trò ngày nay đối diện với một kẻ thù thầm lặng: áp lực phải luôn mạnh mẽ, luôn kiên trì, luôn vượt lên, luôn tốt hơn phiên bản hôm qua – ngay cả khi bản thân đang đầy rạn vỡ. Burnout len vào những đêm thức trắng, những giấc ngủ chập chờn, những bữa cơm ăn vội, những buổi học thêm kéo dài, cả những ánh mắt lo âu mà học sinh cố che bằng nụ cười.
Chúng ta thường hỏi học sinh:
- “Được mấy điểm?"
Ít khi hỏi:
- "Hôm nay con có mệt không?"
Chúng ta khen các em khi đạt điểm cao, nhưng lại ít khi khen một đứa trẻ đã dũng cảm xin nghỉ một ngày để giữ lại sức khỏe tinh thần.
Chúng ta cổ vũ sự cố gắng, nhưng quên rằng nghỉ ngơi cũng là một dạng nỗ lực.
Cuốn sách này không nhằm kể những câu chuyện buồn, mà nhằm đặt lại một câu hỏi quan trọng: Trong hành trình học tập, điều gì đáng được giữ lại – và điều gì nên được buông xuống?
Mỗi câu chuyện là một mảnh gương phản chiếu đời sống học đường thật – nơi có những giọt nước mắt sau phòng thi, những đêm dài tự trách, những lần gồng mình không dám nói mệt, nhưng cũng có những khoảnh khắc chữa lành: một cái ôm từ mẹ, một câu hỏi nhỏ từ thầy cô, một buổi học “được thở”, một lần dám nói thật rằng “con cần nghỉ”.
Student Burnout không phải bệnh của riêng ai.
Đó là dấu hiệu của một thế hệ đang cố gắng rất nhiều – đôi khi quá nhiều.
Và cũng là lời nhắc để người lớn học cách lắng nghe, học cách đi chậm, học cách nhìn học sinh bằng đôi mắt không chỉ đo điểm số, mà đo cả hơi thở.
Nếu bạn đang cầm cuốn sách này, hy vọng rằng:
- bạn sẽ thấy mình trong một góc nhỏ nào đó của mỗi câu chuyện;
- bạn sẽ hiểu rằng không phải chỉ mình bạn mệt;
- và bạn sẽ học được cách yêu bản thân theo một cách nhân hậu hơn.
Vì điều quan trọng nhất không phải là chạy nhanh, mà là đi xa mà vẫn còn nguyên vẹn trái tim.
Chúc bạn một hành trình đọc và nghỉ thật bình yên.
Nhóm tác giả
Nguyễn Hạnh – Nguyễn Duy Linh
CÁI BẪY SO SÁNH (The Comparison Trap)
Không ai bắt đầu tuổi học trò với mong muốn trở thành “phiên bản thua kém" của chính mình.
Chúng ta lớn lên giữa những lời dặn “phải cố gắng”, “phải tiến bộ”, “phải hơn hôm qua”. Đó là những điều không sai. Nhưng rồi, ở một khoảnh khắc nào đó, giữa sân trường, trên bàn học, trọng phòng ngủ hay ngáy trước gương nhà tắm, nhiều bạn chợt thấy một câu hỏi xoáy trong đầu:
“Sao mình, không đẹp bằng bạn ấy?"
“Sao mình không giỏi bằng người ta?"
“Sao cuộc sống của mình... bình thường quá vậy?”
Từ ngày mạng xã hội bước vào đời sống học đường, những câu hỏi đó xuất hiện dày hơn, sắc hơn. Mỗi cú lướt là một lần bắt gặp “phiên bản tốt nhất” của người khác: ảnh du lịch, điểm 10, nụ cười rạng rỡ, video triệu view, "story" lung linh dưới ánh hoàng hôn. Ta đem những phút lấp lánh nhất của người ta đặt. cạnh những giờ phút mệt mỏi nhất của mình, rồi kết luận rất nhanh:
“Mình chẳng là gì cả.”
Đó chính là cái bẫy so sánh - The Comparison Trap.
Nhà tâm lý học Leon Festinger đã nói từ năm 1954: con người có xu hướng so sánh để biết mình đang ở đâu. So sánh, tự nó, không phải điều xấu. Nó giúp ta học, giúp ta định hướng, giúp ta có động lực phấn đấu. Nhưng trong thời đại mạng xã hội, khi những gì ta nhìn thấy chỉ là phần được chọn lọc kỹ càng, được chỉnh sáng – chỉnh màu – chỉnh dáng, ranh giới giữa học hỏi và tự làm mình tổn thương trở nên mỏng như một sợi chỉ.
Cái bẫy so sánh không ập đến như một cơn bão, mà đến nhẹ như một thông báo:
“Có người vừa đăng ảnh mới.”
“Có người vừa đạt thành tích mới.”
Ta chạm vào, lướt xem, rồi đặt mình cạnh họ lúc nào không hay.
Mười truyện trong quyển CÁI BẪY SO SÁNH (THE COMPARISON TRAP), bạn sẽ gặp lại những khuôn mặt rất quen của đời sống học đường hôm nay – có thể là bạn của bạn, cũng có thể là chính bạn.

Cuốn sách CÁI BẪY SO SÁNH (THE COMPARISON TRAP) không nhằm nói với các bạn trẻ:
“Đừng so sánh nữa.”
Vì điều đó gần như... không thể. So sánh là bản năng. Điều chúng tôi muốn cùng các bạn làm là đổi hướng so sánh.
Thay vì so “lên” để thấy mình thua kém, so “xuống” để thấy mình hơn người khác, hãy thử một kiểu so sánh thứ ba:
So sánh “hướng vào” so với chính mình của hôm qua.
Mười câu chuyện trong sách này là mười lát cắt đời sống thật của học sinh:
- từ ánh sáng xanh sau màn hình đến ánh sáng dịu của buổi chiều ngoài công viên;
- từ bữa cơm bị chia năm sẻ mười vì mỗi người ôm một chiếc điện thoại, đến bữa cơm “trọn vẹn, không cần mạng" nơi người ta chọn nhìn nhau bằng mắt thật;
- từ tấm gương phòng tắm đẩy filter đến tấm gương khuyết trong phòng nhạc, nơi một bạn gái dám gật đầu với khuôn mặt chưa hoàn hảo của mình;
- từ những cuộc đua điểm số không hồi kết đến cuốn sổ “Nhật ký tự hào” ghi lại ba điều nhỏ mỗi ngày;
- từ tiết học bình thường trên lớp đến “Tiết học không giống ai”, nơi thầy cô và học sinh cùng thử đặt xuống những thước đo cũ để hỏi: “Nếu không so với ai, mình là ai?”
Ở đó, cái bẫy so sánh không biến mất trong một ngày, nhưng mất dần sức nặng.
Khi ta dám tắt mạng một buổi tối để nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Khi ta dám đăng một tấm ảnh không filter cho những người thật sự hiểu và thương mình xem.
Khi ta dám nói với một người mình tin: “Hôm nay mình thấy mình không đủ.”
Khi ta vỗ tay chúc mừng bạn được khen mà trong lòng không còn tiếng kim ghen tị châm vào ngực.
Cuốn sách này được viết cho các bạn học sinh, trước hết, để nói với bạn rằng:
- Bạn không kỳ lạ khi thấy tim mình nhói lên mỗi lần lướt news- feed.
- Bạn không “yếu đuối" khi mệt vì so sánh.
- Bạn không “ích kỷ” khi muốn tắt mạng để giữ lại một khoảng trời riêng cho mình.
Nó cũng được viết cho cha mẹ, thầy cô và người lớn – những người đôi khi vô tình góp thêm một thước đo nữa lên vai học sinh bằng những câu nói tưởng như vô hại: “Con xem bạn A kìa...”, “Con phải cố cho bằng anh chị...”. Hy vọng qua những trang này, người lớn sẽ hiểu hơn về đời sống nội tâm của tuổi teen trong kỷ nguyên mạng xã hội, để biết lúc nào nên động viên, lúc nào nên cùng các em... bước ra khỏi màn hình, ra ban công, ra công viên, ra sân trường, chỉ để ở bên nhau không cần so sánh.
Nếu bạn đang cầm tập truyện CÁI BẪY SO SÁNH (THE COM- PARISON TRAP) trên tay, mong rằng:
- bạn sẽ bắt gặp mình đâu đó trong ánh mắt, tin nhắn, nỗi sợ và cả những lần can đảm của nhân vật;
- bạn sẽ hiểu rằng cảm giác “mình thua kém” không phải chỉ mình bạn có – và nó hoàn toàn có thể được chữa lành;
- bạn sẽ tập được một thói quen nhỏ: mỗi tối, trước khi ngủ, thay vì hỏi “Hôm nay mình có hơn ai không?”, hãy thử hỏi: “Hôm nay mình đã hiển với chính mình hơn một chút nào chưa?”
Bởi điều quan trọng nhất không phải là trở thành phiên bản tốt nhất của người khác, mà là trở thành phiên bản chân thật, tử tế và đang lớn lên từng ngày của chính mình.
Chúc bạn một hành trình đọc – và so sánh – thật hiền hậu với trái tim mình.
Nguyễn Hạnh – Nguyễn Duy Linh
Nhận xét đánh giá